Chủ Nhật, 17 tháng 2, 2019

Tác giả: Twentine
Thể loại: ngôn tình, đô thị, học đường
Nhân vật chính: Hứa Huy, Bạch Lộ
*


      Khi đọc câu chuyện này, tất cả hình dung của tôi về nó đều chìm trong màu xám, màu xám tẻ nhạt, màu xám hoang mang, màu xám hoài nghi, màu xám im lặng. Màu xám ẩn chứa trong nó biết bao câu chuyện không rõ đúng sai, không có bắt đầu, cũng không có kết thúc. Màu xám che giấu sự yếu đuối u uẩn nhất, cũng bồi dưỡng nên lòng can đảm kiên cường nhất. Màu xám bao bọc mũi kim sắc nhọn nhất, cũng hàm chứa sự dịu dàng tinh tế nhất.
Xám là sự kết hợp hoàn hảo giữa trắng và đen.
Hứa Huy là màu xám – u buồn, chán nản, hoang mang. Cậu là sự kết hợp giữa một tâm hồn trắng xóa – yếu đuối, trong trẻo, ngây ngô và một quá khứ đen đục – lầm lỗi, vô tâm, dại dột. Thuở thiếu thời của cậu là một chuỗi những sai lầm, từ sai trái của gia đình cho đến lầm lỡ của chính cậu. Hứa Huy, Hứa trong “hứa hẹn”, Huy trong “huy hoàng”, cậu vốn, và cũng đáng lẽ ra phải là một cậu trai rạng rỡ, tràn đầy sức sống, vậy nhưng quá khứ sai lầm đã đánh úp vào nội tâm yếu ớt của cậu, kéo cậu vào màn sương xám mịt mùng. Đứng trước tội lỗi của mình, cậu vừa bướng bỉnh trốn tránh, vừa hoảng hốt day dứt. Tất cả những gì cậu cần chỉ là một bàn tay vỗ về cậu, an ủi cậu, dẫn cậu khỏi cái mê cung xám ngoét mà cậu lạc phải này.
Bạch Lộ là màu xám – lặng lẽ, mềm mại, khó hiểu. Cô là sự hòa quyện giữa một tấm lòng trắng ngần – nhạy cảm, dịu dàng, tình nghĩa và một lý trí đen lạnh – quyết tuyệt, âm trầm, tàn nhẫn. Chẳng ai thật sự hiểu được Bạch Lộ, luôn chỉ có Bạch Lộ thấu tỏ người ta. Cô vừa ân cần, tỉ mỉ, lại vừa sắc sảo, dứt khoát. Cô vì muốn trả thù cho bạn mà tiếp cận Hứa Huy, chìa tay như muốn cứu vớt cậu, rồi lại rụt về ngay khi cậu gần chạm tới; nhưng cũng vì thương cậu mà lại một lần nữa đến bên cậu, đỡ lấy cậu khi cậu suy sụp, thận trọng từng bước dìu cậu ra khỏi màn sương, đón ánh mặt trời.
Nút thắt của truyện khiến tôi nhớ đến một câu nói: “Khi không ai có lỗi, tất cả mọi người đều có lỗi”. Nó được chồng chéo bởi đủ loại lỗi lầm, của đủ mọi nhân vật: của mẹ Hứa Huy với sự cố chấp, cưỡng cầu; của bố và mẹ kế Hứa Huy, với sự thiếu thấu hiểu, vội vàng và vụng về trong việc giải quyết mối quan hệ trong gia đình; của Hứa Huy, với sự thiếu thông cảm, trẻ tuổi, bồng bột; của Tương Như, với sự non dại, thiếu chín chắn trong cảm xúc; của Bạch Lộ, với sự vô định, nhẫn tâm, không lường trước được hậu quả. Mỗi người đều có một lý do riêng, dường như cách họ xử sự đều rất đỗi thường tình, tưởng chừng như chẳng thể trách ai được, nhưng rồi tất cả lại chỉ đẩy một mình Hứa Huy vào hố sâu tuyệt vọng. Hứa Huy đương nhiên là tội nhân tâm điểm của cái vòng lỗi lầm này, nhưng cậu không đáng phải gánh toàn bộ áp lực do nó gây ra. Cậu đã phải trả một cái giá không nhỏ cho tội lỗi của mình bằng những năm tháng dở sống dở chết, cậu mong mỏi người ta nhận ra sự áy náy của cậu, nghe thấy lời thỉnh cầu được nhận lỗi và xin tha thứ của cậu, nhưng chẳng ai đoái hoài. Người trong cuộc không chấp nhận cậu, mà kẻ ngoài cuộc không hiểu lòng cậu. Họ, hoặc quên đi trách nhiệm của mình, đổ mọi tội lỗi lên đầu cậu, hoặc nói với cậu những lời dỗ dành sáo rỗng, chẳng hề thật sự ngó ngàng đến cậu. Thiếu niên, một độ tuổi nhạy cảm nhường nào, vậy mà lại không được đối xử tử tế, không được chỉ đường dẫn lối, không ai trân trọng, không ai thông cảm, đáng thương biết bao!
Chỉ có Bạch Lộ nhìn thấy rối rắm của Hứa Huy, cũng chỉ có Bạch Lộ nghe thấy ước nguyện của Hứa Huy.
Bạch Lộ nói: Yêu là hoặc giết người, hoặc cứu người. Cô giết Hứa Huy một lần, lại cứu cậu một đời.
Làm gì có ai nhẫn nại và tinh tế như Bạch Lộ, từng bước từng bước vạch lối trong sương khói, chạm tới nỗi niềm chôn giấu sâu thẳm trong lòng cậu thiếu niên. Làm gì có ai như Bạch Lộ, bình tĩnh và kiên quyết lôi cậu thiếu niên lẩn trốn trong mây mù ra đối mặt với hiện thực. Làm gì có ai như Bạch Lộ, nói ra điều cậu thiếu niên hoảng sợ nhất, nhưng cũng thầm khao khát chạm đến nhất, chỉ cho cậu thấy được bản chất của vấn đề. Nhưng chính một Bạch Lộ niên thiếu ấy lại cũng mờ mắt mà lạc lối, cô không hiểu những điều mình đang làm, càng không hiểu nó có hiệu quả gì. Cô dừng lại, buông tay quay người, bỏ mặc Hứa Huy, cứ nghĩ vậy là tốt, nhưng không ngờ đến rằng tia hy vọng mà mình thắp lên rồi lại vội vã dập tắt mất có thể khiến người ta suy sụp đến mức nào.
Nếu có ai hỏi, trước khi quay đi, Bạch Lộ có từng mềm lòng không, tôi khẳng định là có. Cô ngoảnh đầu lại nhìn cậu lần cuối, là vì mềm lòng. Cô nói tạm biệt mà không phải vĩnh biệt, cũng là vì mềm lòng.
Ban đầu là Bạch Lộ tìm đến Hứa Huy, khi gặp lại, là Hứa Huy tìm đến Bạch Lộ. Cậu lưu luyến Bạch Lộ, cậu trách móc cô, lại càng tha thiết cô. Trong vô thức, cậu biết chỉ có Bạch Lộ mới có thể gỡ bỏ nút thắt của mình, mặc dù đồng thời, cũng chính cô là người có thể biến nó thành cái nút chết. Lại một lần nữa cậu rơi vào rối rắm, lại một lần nữa chẳng ai hiểu cậu. Lại một lần nữa, Bạch Lộ chìa tay cho cậu, dìu lấy cậu. Cô thương cậu, chỉ là chưa từng nói ra. Cô suýt nữa đã thắt chết cuộc đời cậu, nhưng lại kịp thời giải bung khúc mắc của cậu, cứu cậu trở về.
Twentine đã chia truyện ra làm sáu phần, nửa đầu là Nhẫn đông – Thiếu niên – Rối rắm – Tạm biệt rồi lại vòng ngược về Rối rắm – Thiếu niên – Nhẫn đông. Đó cũng là hành trình Bạch Lộ đến với Hứa Huy, từ khi bắt đầu, tìm hiểu niên thiếu của cậu, gây nên rối rắm cho cậu, buông tay cậu rồi bối rối tái ngộ, bù đắp lại niên thiếu cho cậu, cùng nhau làm lại từ đầu. Bắt đầu bằng một lời giới thiệu: “Hứa Huy, Hứa trong hứa hẹn, Huy trong huy hoàng”, kết thúc vẫn là câu giới thiệu ấy: “Anh tên là Hứa Huy, Hứa trong hứa hẹn, Huy trong huy hoàng”, nhưng là một màn sương mù đã tan, bầu trời đong đầy nắng mới, tương lai rực rỡ đón chờ.
Đây là một trong những truyện mang đậm dấu ấn đặc trưng nhất của Twentine, giản dị, thực tế, không hoàn hảo nhưng rất đầy đủ, không khoa trương nhưng rất động lòng người. Đồng thời, đây cũng là câu chuyện giàu chất thơ nhất của Twentine, với những đoạn thơ ngắn đan xen vào câu chuyện, những đoạn thơ thể hiện tấm lòng mềm mại của Bạch Lộ dành cho Hứa Huy, khiến cho câu chuyện càng thêm thấm vào lòng người, êm ái, tinh tế, rung động, để lại dư vị nhẹ nhàng, vừa ấm áp, vừa khó phai.

Khi cậu lao đao tiến về phía trước
gió ơi
xin gió hãy dịu dàng
giúp cậu xua đi những ý tưởng hoang mang
ở lại cùng bên cậu.

Khi cậu trở về cuối ngày khất lực
ráng chiều ơi
xin hãy chiếu dịu dàng
ủi an một linh hồn cô độc, động viên cậu trước khi buông xuôi
hãy thử cười lên lần nữa.

Còn nếu như bắt buộc phải rơi vào tuyệt vọng
thì bóng đêm ơi
xin cứ mãi dịu dàng
xót ban cho cậu chốn nương thân khi quay về với đất
để cậu an lòng nhắm mắt
rồi yên giấc nghìn thu.
Xin nói một lời cảm ơn
Vì đã tồn tại trong quãng đời niên thiếu của nhau, mà khi ngoái đầu nhìn lại, chúng ta sẽ mỉm cười rực rỡ hơn hoa xuân.
Trái tim ta lương thiện hiền hòa
Trái tim mang tình yêu ta đó
Diễm lệ hơn hoa, mơn man hơn gió, hữu duyên hơn trời đất bao la.

Leave a Reply

Subscribe to Posts | Subscribe to Comments

GIỚI THIỆU CHỦ NHÀ

Chào mừng đến với Review Ngôn Tình Blog Cảm ơn các bạn hủ nữ hủ nam đã bớt chút thời gian ghé qua blog của bọn mình. Hy vọng các bạn ...

- Copyright © Review Ngôn Tình Blog - Blogger Templates - Powered by Blogger - Designed by Johanes Djogan -