Recent Blog post
Chào mừng đến với Review Ngôn Tình Blog
Cảm ơn các bạn hủ nữ hủ nam đã bớt chút thời gian ghé qua blog của bọn mình. Hy vọng các bạn sẽ có những khoảng thời gian vui vẻ đọc truyện ở căn nhà nhỏ bé này :”>
Blog này được lập ra nhằm thỏa mãn ham hố cá nhân của hai chủ nhà vì vậy sẽ có những điều không vừa lòng với một số bạn. Tuy nhiên, mọi đóng góp chân thành mang tính xây dựng sẽ được chủ nhà đón nhận nồng thắm ^^. Tất cả những comment mang tính chất gây war sẽ bị DEL ngay lập tức. Mong mọi người thông cảm. Chủ nhà là người hiền lành và yêu chuộng hòa bình vì vậy mong các bạn tôn trọng và cư xử đúng mực hén :3 Hí hí :3
GIỚI THIỆU CHỦ NHÀ
Tác giả: Chương Xuân Di
Thể loại: xuyên không, tôn giáo
Nhân vật chính: Rajiva, Ngải Tình
*
Khi đọc xong trang cuối cùng đã là 3h sáng. Kết thúc truyện cũng là lúc bao cảm xúc ùa về trong tôi. Đã lâu lắm rồi, tôi chưa đọc được câu truyện nào để lại ấn tượng sâu sắc đến như vậy, và có lẽ, nếu bỏ qua nó, sẽ trở thành một nỗi nuối tiếc lớn nhất trong cuộc đời một đứa mọt sách như tôi :))
Trước đây, tôi từng ao ước khi lớn lên, có thể tự do bay nhảy, đến những thành phố phồn hoa đô thị mà tôi hằng mong ước như Paris, New York, Thượng Hải, London,… Chẳng bao giờ tôi tìm kiếm thông tin, hay thậm chí nghĩ tới những nơi heo hút khắc nghiệt như Tây Tạng, Trung Á cho tới khi tồi đọc “Đức Phật và nàng”. Từ đó những nơi ấy đã được thêm vào hành trình trong tương lai của tôi, tôi muốn đi qua những nơi Rajiva đã từng đi, ngắm những cảnh vật Rajiva đã từng nhìn. Nhìn những sa mạc cát mênh mông ấy, tôi lại có hứng thú tột cùng và niềm yêu thích đến kì lạ. Nếu có cơ hội, tôi nhất định sẽ đặt chân tới…Con đường tơ lụa, Khâu Từ, Trường An chờ tôi!
Trước khi nhảy hố này, tôi đã băn khoăn rất nhiều, một nhà sư làm sao có thể có tình yêu chứ, những người đọc rồi nói truyện này khá kén người đọc, bởi có nhiều triết lý, nhiều kiến thức Phật pháp và lịch sử, và quan trọng hơn cả, là cực kì ngược tâm, chuyện tình của một nhà sư phá giới và một cô nàng xuyên không, liệu sẽ có được mấy cảnh hạnh phúc. Tôi lưỡng lự, phân vân, rồi cuối cùng đã quyết định đọc, chẳng vì gì cả, chỉ đơn giản là muốn tìm được lý do gì đó mà khóc hết nước mắt. Và rồi tôi cũng thành công :)))
————————
Lần đầu tiên gặp mặt, chàng 13 tuổi, nàng 23 tuổi. Tưởng như là họ chẳng có gì liên quan, nhưng sợi dây định mệnh đã gắn kết số phận của họ lại với nhau. Khi ấy quan hệ của họ là cô-trò, nhưng Ngải Tình đâu biết, Rajiva đã yêu nàng ngay từ lúc ấy.
Lần thứ hai trở về, chẳng biết là nên vui hay buồn khi số mệnh lại run rủi để Ngải Tình trở về đúng thời gian khi Rajiva 24 tuổi, phải chăng chính là duyên phận. Sự trở lại lần này khiến nàng nhận ra được tình cảm thật của mình, và chàng cũng vậy. Nhưng cái gọi là thân phận và sứ mệnh lại ngăn trở họ, để họ phải yêu trong đau khổ, day dứt đến tận tâm can. Tôi cực kì thích ngưỡng mộ tính cách mạnh mẽ của Ngải Tình, dũng cảm đấu tranh để bảo vệ tình yêu của mình. Nhưng thứ tình cảm ấy lại có khả năng hủy hoại cả một đời của Rajiva,giữa lí trí và trái tim, đáu tranh rất lâu, đau khổ cũng thật nhiều, nàng đành chôn vùi tình yêu và quay trở về thế kỉ XXI
Mười năm rồi lại mười năm, liệu đời người sẽ có được mấy lần mười năm như thế? Thế mà Rajiva đã chờ đợi tình yêu của chàng suốt 40 năm, có thể nói là chờ đợi trong vô vọng khi chàng không biết bao giờ Ngải tình sẽ trở lại, chàng chỉ biết ngắm nàng qua những bức họa hình bóng mà chàng đã khắc sâu tận trong tim. Lần thứ ba nàng quay về cũng chính là lúc đen tối, khổ sở nhất trong cuộc đời của Rajiva, cùng chàng đông cam cộng khổ. dù có đói rét nhưng được cùng chàng bên nhau ngày qua ngày âu cũng là hạnh phúc.
Truyện cũng truyền tải được cái khắc nghiệt của cuộc sống, sự cám dỗ của danh vọng và tiền tài mà tranh đoạt ngôi báu, khiến cho dân chúng đói khổ lầm than. Nạn đói ở Guzang chính là dẫn chứng chân thực nhất, thảm cảnh người ăn thịt người, người không có chỗ dung thân. Tôi như cảm nhận chính mình đang sống trong cái thời đại ấy, đúng như Ngải Tình nói đằng sau những dòng chữ “mất mùa đói kém xảy ra liên tục, hàng nghìn người chết” lại là những tình cảnh đáng thương như vậy.
Nhân vật để lại ấn tượng sâu sắc trong tôi chính là Pusyseda, cậu khoác lên mình một vẻ ngoài bất cần đợi để giấu đi nội tâm yêu đuối bên trong. Một tuổi thơ thiếu vắng tình thân của mẹ, nếu là tôi, chắc chắn tôi cũng sẽ rất ghét anh trai. Con người ai mà chẳng có lòng ích kỉ, nhưng cậu đâu có biết anh trai mình cũng đố kị với cậu. Có lẽ cậu ta là một con người đáng thương, tôi thấy những việc làm của cậu tuy có không đúng nhưng hoàn toàn có thể thông cảm được. Vì vậy tôi mừng khi thấy anh em họ có thể tháo bỏ khúc mắc, có thể ôm lấy nhau mà hiểu được nỗi lòng của đối phương.
Tôi cực kì khâm phục Chương Xuân Di bởi sự hiểu biết phong phú và kiến thức uyên thâm của cô, cố lồng ghép lịch sử vào một tác phẩm ngôn tình một cách vô cùng tài tình, khéo léo, không một chút khô khan. Một câu truyện mang đậm triết lí, nhân sinh quan giữa con người với con người nhưng cũng không kém phần lãng mạn, Tiểu Xuân đã thổi hồn vào trong nhân vẩ, khiến tôi cảm thấy như đang cũng trải nghiệm niềm hạnh phúc, ngọt ngào hay đau khổ cùng họ vậy. Chuyện tình của Rajiva và Ngải Tình khiến tồi tin rằng trên thế giới này, nhất định sẽ có những tình yêu sâu đậm đến khắc cốt ghi tâm.
Chàng chờ nàng cứ mười năm rồi lại mười năm, đằng đẵng 40 năm, nhưng đổi lại thời gian ở bên nhau lại chưa đầy 4 năm ngắn ngủi. Gặp được người mình yêu sâu đậm đã khó, nhưng có thể được ở bên nhau lại càng khó hơn. Liệu trên đời này có mấy ai được sống cùng người mình yêu đến trọn đời trọn kiếp. Khi đọc đến đoạn gần cuối, tôi từng mong muốn Ngải Tình đừng đi, đừng để Rajiva lại một mình với nỗi cô đơn khắc khoải đến tan nát cõi lòng. Nhưng nàng là người lí trí, nàng cần sống để bảo vệ chính bản thân mình và con của hai người, và nếu nàng không chịu, Rajiva chắc chắn cũng tìm mọi cách để cứu hai mẹ con nàng, dù có phải đối mặt với nỗi cô độc đến cuối đời, nhưng chàng chắc chắn sẽ bảo vệ người mà mình yêu.
Thế rồi 16 năm trôi qua, đối với Ngải Tình dù chỉ là 5 năm nhưng chẳng hề ngắn ngủi. Dù bất chấp nguy hiểm đến tính mạng, nàng cũng nhất quyết trở về để thực hiện lời quay lại gặp chàng. Thời gian chỉ là nửa năm càng khiến tôi lo lắng, chỉ có nửa năm để ở bên nhau, rồi sau đó hai người rồi sẽ xa cách đến cuối đời, tôi thực sự sắp buồn đến mức không chịu nổi nữa. Khi đọc đến đoạn Rajiva đọc thư của con trai, tôi bật khóc nức nở, tình cha con của họ thật mãnh liệt dù chưa một lần gặp mặt, có lẽ tôi chưa giờ khóc nhiều vì một bộ truyện nào đó như thế này.
Tôi như bừng tỉnh, thực ra nếu họ không còn gặp lại nhau nữa, có lẽ đó cũng là một cái kết hợp lí, tình yêu của họ, khi sang thế giới bên kia chắc chắn sẽ chẳng còn ai chia cách được nữa. Chỉ tiếc rằng chàng không được gặp con trai mình, đó là điều duy nhất tôi thấy day dứt. Nhưng rồi con trai chàng xuyên không đến gặp chàng, rồi đưa chàng đến thể giới XXI. Gia đình họ cuối cùng cũng được đoàn tụ, tôi vui mừng khôn xiết như thể bắt được vàng vậy, bản thân cũng như trút được gánh nặng. Tôi nghĩ, đây hẳn là cái kết viên mãn nhất!
Tôi phải cảm ơn Chương Xuân Di đã viết nên một bộ truyện lấy đi nhiều nước mắt của tôi như thế này T.T Và thực sự tôi rất phục cô ấy khi vừa tôn trọng lịch sử, lại vừa vẽ nên một chuyện tình sâu sắc khó quên như thế này. Tôi không biết có phải vì sự xuất hiện của Ngải Tình mà lịch sử mới tiếp diễn hay dù không có nàng, bánh xe lịch sử cũng vẫn sẽ nặng nề tiếp tục xoay chuyển theo quỹ đạo vốn có của nó. Nhưng tôi tin Ngải Tình chính là mảnh ghép quan trọng, cuối cùng và duy nhất trong cuộc đời của Rajiva. Chí ít thì đối với tôi sẽ luôn là như vậy!
[Review] Đức Phật và Nàng - Chương Xuân Di
Tác giả: Twentine
Thể loại: ngôn tình, đô thị, học đường
Nhân vật chính: Hứa Huy, Bạch Lộ
Khi đọc câu chuyện này, tất cả hình dung của tôi về nó đều chìm trong màu xám, màu xám tẻ nhạt, màu xám hoang mang, màu xám hoài nghi, màu xám im lặng. Màu xám ẩn chứa trong nó biết bao câu chuyện không rõ đúng sai, không có bắt đầu, cũng không có kết thúc. Màu xám che giấu sự yếu đuối u uẩn nhất, cũng bồi dưỡng nên lòng can đảm kiên cường nhất. Màu xám bao bọc mũi kim sắc nhọn nhất, cũng hàm chứa sự dịu dàng tinh tế nhất.
Xám là sự kết hợp hoàn hảo giữa trắng và đen.
Hứa Huy là màu xám – u buồn, chán nản, hoang mang. Cậu là sự kết hợp giữa một tâm hồn trắng xóa – yếu đuối, trong trẻo, ngây ngô và một quá khứ đen đục – lầm lỗi, vô tâm, dại dột. Thuở thiếu thời của cậu là một chuỗi những sai lầm, từ sai trái của gia đình cho đến lầm lỡ của chính cậu. Hứa Huy, Hứa trong “hứa hẹn”, Huy trong “huy hoàng”, cậu vốn, và cũng đáng lẽ ra phải là một cậu trai rạng rỡ, tràn đầy sức sống, vậy nhưng quá khứ sai lầm đã đánh úp vào nội tâm yếu ớt của cậu, kéo cậu vào màn sương xám mịt mùng. Đứng trước tội lỗi của mình, cậu vừa bướng bỉnh trốn tránh, vừa hoảng hốt day dứt. Tất cả những gì cậu cần chỉ là một bàn tay vỗ về cậu, an ủi cậu, dẫn cậu khỏi cái mê cung xám ngoét mà cậu lạc phải này.
Bạch Lộ là màu xám – lặng lẽ, mềm mại, khó hiểu. Cô là sự hòa quyện giữa một tấm lòng trắng ngần – nhạy cảm, dịu dàng, tình nghĩa và một lý trí đen lạnh – quyết tuyệt, âm trầm, tàn nhẫn. Chẳng ai thật sự hiểu được Bạch Lộ, luôn chỉ có Bạch Lộ thấu tỏ người ta. Cô vừa ân cần, tỉ mỉ, lại vừa sắc sảo, dứt khoát. Cô vì muốn trả thù cho bạn mà tiếp cận Hứa Huy, chìa tay như muốn cứu vớt cậu, rồi lại rụt về ngay khi cậu gần chạm tới; nhưng cũng vì thương cậu mà lại một lần nữa đến bên cậu, đỡ lấy cậu khi cậu suy sụp, thận trọng từng bước dìu cậu ra khỏi màn sương, đón ánh mặt trời.
Nút thắt của truyện khiến tôi nhớ đến một câu nói: “Khi không ai có lỗi, tất cả mọi người đều có lỗi”. Nó được chồng chéo bởi đủ loại lỗi lầm, của đủ mọi nhân vật: của mẹ Hứa Huy với sự cố chấp, cưỡng cầu; của bố và mẹ kế Hứa Huy, với sự thiếu thấu hiểu, vội vàng và vụng về trong việc giải quyết mối quan hệ trong gia đình; của Hứa Huy, với sự thiếu thông cảm, trẻ tuổi, bồng bột; của Tương Như, với sự non dại, thiếu chín chắn trong cảm xúc; của Bạch Lộ, với sự vô định, nhẫn tâm, không lường trước được hậu quả. Mỗi người đều có một lý do riêng, dường như cách họ xử sự đều rất đỗi thường tình, tưởng chừng như chẳng thể trách ai được, nhưng rồi tất cả lại chỉ đẩy một mình Hứa Huy vào hố sâu tuyệt vọng. Hứa Huy đương nhiên là tội nhân tâm điểm của cái vòng lỗi lầm này, nhưng cậu không đáng phải gánh toàn bộ áp lực do nó gây ra. Cậu đã phải trả một cái giá không nhỏ cho tội lỗi của mình bằng những năm tháng dở sống dở chết, cậu mong mỏi người ta nhận ra sự áy náy của cậu, nghe thấy lời thỉnh cầu được nhận lỗi và xin tha thứ của cậu, nhưng chẳng ai đoái hoài. Người trong cuộc không chấp nhận cậu, mà kẻ ngoài cuộc không hiểu lòng cậu. Họ, hoặc quên đi trách nhiệm của mình, đổ mọi tội lỗi lên đầu cậu, hoặc nói với cậu những lời dỗ dành sáo rỗng, chẳng hề thật sự ngó ngàng đến cậu. Thiếu niên, một độ tuổi nhạy cảm nhường nào, vậy mà lại không được đối xử tử tế, không được chỉ đường dẫn lối, không ai trân trọng, không ai thông cảm, đáng thương biết bao!
Chỉ có Bạch Lộ nhìn thấy rối rắm của Hứa Huy, cũng chỉ có Bạch Lộ nghe thấy ước nguyện của Hứa Huy.
Bạch Lộ nói: Yêu là hoặc giết người, hoặc cứu người. Cô giết Hứa Huy một lần, lại cứu cậu một đời.
Làm gì có ai nhẫn nại và tinh tế như Bạch Lộ, từng bước từng bước vạch lối trong sương khói, chạm tới nỗi niềm chôn giấu sâu thẳm trong lòng cậu thiếu niên. Làm gì có ai như Bạch Lộ, bình tĩnh và kiên quyết lôi cậu thiếu niên lẩn trốn trong mây mù ra đối mặt với hiện thực. Làm gì có ai như Bạch Lộ, nói ra điều cậu thiếu niên hoảng sợ nhất, nhưng cũng thầm khao khát chạm đến nhất, chỉ cho cậu thấy được bản chất của vấn đề. Nhưng chính một Bạch Lộ niên thiếu ấy lại cũng mờ mắt mà lạc lối, cô không hiểu những điều mình đang làm, càng không hiểu nó có hiệu quả gì. Cô dừng lại, buông tay quay người, bỏ mặc Hứa Huy, cứ nghĩ vậy là tốt, nhưng không ngờ đến rằng tia hy vọng mà mình thắp lên rồi lại vội vã dập tắt mất có thể khiến người ta suy sụp đến mức nào.
Nếu có ai hỏi, trước khi quay đi, Bạch Lộ có từng mềm lòng không, tôi khẳng định là có. Cô ngoảnh đầu lại nhìn cậu lần cuối, là vì mềm lòng. Cô nói tạm biệt mà không phải vĩnh biệt, cũng là vì mềm lòng.
Ban đầu là Bạch Lộ tìm đến Hứa Huy, khi gặp lại, là Hứa Huy tìm đến Bạch Lộ. Cậu lưu luyến Bạch Lộ, cậu trách móc cô, lại càng tha thiết cô. Trong vô thức, cậu biết chỉ có Bạch Lộ mới có thể gỡ bỏ nút thắt của mình, mặc dù đồng thời, cũng chính cô là người có thể biến nó thành cái nút chết. Lại một lần nữa cậu rơi vào rối rắm, lại một lần nữa chẳng ai hiểu cậu. Lại một lần nữa, Bạch Lộ chìa tay cho cậu, dìu lấy cậu. Cô thương cậu, chỉ là chưa từng nói ra. Cô suýt nữa đã thắt chết cuộc đời cậu, nhưng lại kịp thời giải bung khúc mắc của cậu, cứu cậu trở về.
Twentine đã chia truyện ra làm sáu phần, nửa đầu là Nhẫn đông – Thiếu niên – Rối rắm – Tạm biệt rồi lại vòng ngược về Rối rắm – Thiếu niên – Nhẫn đông. Đó cũng là hành trình Bạch Lộ đến với Hứa Huy, từ khi bắt đầu, tìm hiểu niên thiếu của cậu, gây nên rối rắm cho cậu, buông tay cậu rồi bối rối tái ngộ, bù đắp lại niên thiếu cho cậu, cùng nhau làm lại từ đầu. Bắt đầu bằng một lời giới thiệu: “Hứa Huy, Hứa trong hứa hẹn, Huy trong huy hoàng”, kết thúc vẫn là câu giới thiệu ấy: “Anh tên là Hứa Huy, Hứa trong hứa hẹn, Huy trong huy hoàng”, nhưng là một màn sương mù đã tan, bầu trời đong đầy nắng mới, tương lai rực rỡ đón chờ.
Đây là một trong những truyện mang đậm dấu ấn đặc trưng nhất của Twentine, giản dị, thực tế, không hoàn hảo nhưng rất đầy đủ, không khoa trương nhưng rất động lòng người. Đồng thời, đây cũng là câu chuyện giàu chất thơ nhất của Twentine, với những đoạn thơ ngắn đan xen vào câu chuyện, những đoạn thơ thể hiện tấm lòng mềm mại của Bạch Lộ dành cho Hứa Huy, khiến cho câu chuyện càng thêm thấm vào lòng người, êm ái, tinh tế, rung động, để lại dư vị nhẹ nhàng, vừa ấm áp, vừa khó phai.
Khi cậu lao đao tiến về phía trướcgió ơixin gió hãy dịu dànggiúp cậu xua đi những ý tưởng hoang mangở lại cùng bên cậu.Khi cậu trở về cuối ngày khất lựcráng chiều ơixin hãy chiếu dịu dàngủi an một linh hồn cô độc, động viên cậu trước khi buông xuôihãy thử cười lên lần nữa.Còn nếu như bắt buộc phải rơi vào tuyệt vọngthì bóng đêm ơixin cứ mãi dịu dàngxót ban cho cậu chốn nương thân khi quay về với đấtđể cậu an lòng nhắm mắtrồi yên giấc nghìn thu.…Xin nói một lời cảm ơnVì đã tồn tại trong quãng đời niên thiếu của nhau, mà khi ngoái đầu nhìn lại, chúng ta sẽ mỉm cười rực rỡ hơn hoa xuân.Trái tim ta lương thiện hiền hòaTrái tim mang tình yêu ta đóDiễm lệ hơn hoa, mơn man hơn gió, hữu duyên hơn trời đất bao la.
[Review] Nhẫn Đông - Twentie
GIỚI THIỆU CHỦ NHÀ
Chào mừng đến với Review Ngôn Tình Blog Cảm ơn các bạn hủ nữ hủ nam đã bớt chút thời gian ghé qua blog của bọn mình. Hy vọng các bạn ...

